"Thuật sĩ vốn giỏi bấm đốt ngón tay tính toán mà."
Đối mặt với sự nghi hoặc của Mai Kim Phượng, Giang Lưu chỉ đáp bâng quơ một câu. Hắn quay đầu nhìn về phía hai con khỉ lông vàng trên vách hẻm núi. Chúng có vóc dáng cao lớn hơn hẳn loài khỉ bình thường, hình thể cũng giống người hơn. Hắn cất lời: "Bốn chân chạy nhảy là vượn, đứng thẳng bước đi là người. Câu đố 'Thế nào là người' và chữ 'Thành' mà Vô Căn Sinh để lại kỳ thực rất đơn giản——
Thế nào là người?
Đỉnh thiên lập địa chính là người.




